[Nhật ký tôi] Một ngày có vẻ ổn, nhưng hơi thiếu.

Vinh Hưng, Huế. Tối ngày 27/2/2018

Ngày hôm nay thì có vẻ ổn đấy. Có 1 dự định nhỏ mà một công đôi việc không thực hiện được. Nhưng không sao, có thể thực hiện sau mà.

Hôm nay vậy thôi, cơ bản đã đạt được bước chuẩn bị trong 1 khối lượng việc. Cần phải cố gắng hơn nhiều, tập trung vào hơn nhiều nữa. Còn phân tâm quá rồi đấy.

Hôm nay thì hơi thiếu, thiếu cà phê thôi, thiếu chút niềm vui nhỏ. Nhưng có khi nhờ đó mà thấy quý hơn.

Hôm nay kết thúc tại đây, ngày mai tính tiếp.
Share This:    Facebook Twitter
Read More

[Nhật ký tôi] Bắt đầu tập viết nhật ký

Vinh Hưng, Huế. Chiều ngày 26/2/2108

Lại một ngày ngủ tới 8h 9h sáng. Mà đây cũng là ngày hết mùng của tết âm lịch. Bởi vì hôm nay là ngày 11 tháng giêng âm lịch, không thể gọi là mùng được nữa rồi. Do không thuận miệng thôi. Hết tết, hết lễ hội nhưng mà tôi thì vẫn chưa hết chán, chưa hết việc thôi ngủ tới trưa, chưa hết việc vô định.

Ơ, sáng ngủ dậy rồi ngồi xem phim Start Trek: Discovery 2017 tới trưa. Ăn đại 1 cái gì đó à. Ôi trời, thật là vô vị và phí phạm thật. Tự nhiên thấy bản thân tôi phí, phí thời gian quá. 

À, cũng may nhấc mông đi ra khỏi nhà, đến và đặt mông tại 1 quán cafe. Thế mà lại được việc, cảm thấy tinh thần thoải mái hơn, làm được 1 vài việc nhỏ nhưng quan trọng trong kế hoạch sắp tối. Một kế hoạch thực hiện việc mà tôi ấm ủ bấy lâu nay. Ấy, có 1 cái vui nhẹ nữa chứ, được gặp cô bé phục vụ dễ thương và cá tính, người con gái chỉ ngắm chứ chưa chắc yêu. Khi tôi hỏi có gì khác, thì cô bé nói tập uống đồ mới. Haha, làm như tôi có uống mỗi cafe. Mà cũng đúng thôi, cô bé chỉ biết tôi đến đây toàn uống cafe. Tính ra mới đến 3 lần, mà nhớ tôi uống cafe. Hay thật, hay là có gì đó rồi. Thôi kệ, quay lại đồ uống đi. Ngoài cafe ra, tôi cũng thích các loại đồ uống khác, cũng muốn thử món khác để thay đổi chút vị khi cảm thấy không nạp thêm cafe được nữa. Nhưng mà ghiền cafe mất rồi, kiểu gì cũng uống thôi à.

Trong buổi chiều mấy tiếng đồng hồ cũng làm được ít việc có ích, hơn là ngồi ở nhà phát bệnh chán. Cố gắng lên nào! Tiếp tục thôi, làm việc gì cho có ích còn hơn là ngồi lì ở nhà lướt web, xem phim. . . Bệnh ra chứ chẳng tốt lành gì. Tốt hơn 1% mỗi ngày là đã khác biệt rồi đấy các bạn. Khác biệt không cần làm gì to lớn, mà là khác đi nhưng tốt hơn bản thân ngày hôm qua là được.

Chúc tôi trở thành con người như tôi muốn. 
Share This:    Facebook Twitter
Read More

Học tán gái từ mấy đứa em

Tuổi nhỏ dạo này bạo ghê luôn các bạn ạ. Tui thấy tui còn non và xanh lắm so với các bạn bây giờ. 25 tuổi đầu mà còn nhác gái, nói đến chuyện vua gái là ngượng ngùng xấu hổ như tuổi mới lớn. Còn tụi nhỏ giờ mới 15 16 tuổi thôi mà bạo ghê, yêu một lúc 2 hoặc 3 anh, vài tháng yêu 1 cô. Còn tui thì thích một người cả mấy tháng không dám nói, yêu là sợ chia tay. Haizz, nghĩ lại chắc phải xách dép theo học lớp trẻ thời 2k quá.

Tôi có được bài học này là vào một buổi trưa thiếu chút kiên nhẫn khi đợi xe buýt, bở lỡ chuyến xe nên đã vào quán cafe gần nhà, may mắn nghe được cuộc trò chuyện về tình yêu giữa 2 đứa em, 1 nam 1 nữ (nhỏ tuổi hơn mình nên gọi em cho thân thiết, chắc cũng khoản 15 hay 16 tuổi gì đấy). Cuộc trò chuyện vắn tắt như thế này:
Lưu ý: Cuộc trò chuyện đậm chất từ ngữ địa phương ở Huế. Tác giả xin để nguyên văn.

- Ê mi, răng mi bỏ con nớ rứa.
Bạn nam thản nhiên trả lời, vừa nói vừa sử dụng điện thoại. Chắc là lướt facebook, tại thấy quẹt quẹt.
- Hắn xấu, với tao chán thì bỏ.
Bạn nữa nói với giọng điệu cảm thấy tội cho người con gái đó.
- Tội nghiệp hắn rứa. Mi tán họ, quen được tháng rồi bỏ.
- Chi mà tội, hắn xấu thì tao khôn quen nữa thôi. Yêu lâu chi cho mệt, kiếm đứa khác đẹp hơn.
- Mà hắn cũng xấu thiệt.
Nói xong cả 2 lại chằm chằm nhìn vào điện thoại, quẹt quẹt một hồi thì bạn nam lên tiếng như vẻ chia sẻ kinh nghiệm tình trường.
- Mi quen thằng mô thì quen vài tháng thôi. Yêu vài thằng cho biết.
- Mi nói như kiếm trai dễ lắm.
Bạn nam bĩu môi.
- Thả thính nhiều vô, thằng mô dính thì cua hắn.
- Mi coi tao này, để tán con nhi cho coi.
. . .
2 bạn trẻ nói chuyện 1 lúc thì cả đám bạn kéo đến. Thế là cuộc trò chuyện chia sẻ kinh nghiệm tán gái bàn bên dừng lại. Cả đám bắt đầu câu chuyện mới, mỗi người lại một cái điện thoại để quẹt quẹt kèm theo.

Tiếc thật các bạn. Tui tưởng nay được ngồi nghe chia sẻ các cách tán gái hay chia tay hay lo nghĩ. Ai dè mới nghe chuyện tình trường 1 lúc là đã bị cắt ngang rồi. Tui hy vọng lần sau cafe gặp lại 2 bạn này tiếp tục câu chuyện tán gái.

* Đoạn thoại có 1 vài câu từ tác giả thiêu dệt theo ý tác giả, nhưng vẫn không làm mất đi ý nghĩa gốc của đoạn thoại.
Share This:    Facebook Twitter
Read More

Kiên nhẫn để đạt điều bạn muốn

Trong cuộc sống có lẻ đã nhiều lần chúng ta thiếu một chút kiên nhẫn, để rồi đánh mất đi cơ hội việc làm yêu thính, món ăn ngọt tuyệt, một cuộc hẹn với người con gái trong mộng. Chỉ một chút thiếu kiên nhẫn thôi mà chúng ta đã sống trong tiếc nuối. Cuộc sống tôi không ít lần như vậy.


Chuyện là thế này, vào một buổi trưa trời mưa phùn nhẹ, gió thổi se se lạnh. Tôi chuẩn bị ba lô, áo quần chờ xe buýt để đi lên thành phố Huế chơi. Nhìn đồng hồ đã 12h20 rồi, gập laptop cái bập bỏ vào ba lô và không quên kèm 1 cuốn sách, thay quần áo như chớp, chộp lấy đôi giày, phóng ra cổng nhà để chờ xe buýt. 

Đứng loay hoay dưới trời mưa, tôi thấy 12h30 rồi sao chưa thấy xe buýt nhỉ. Nghĩ nay xe buýt đi trễ hoặc hư xe giữa đường nữa rồi. Vừa chờ xe buýt, vừa đứng trò chuyện với chị hàng xóm về đủ thứ trên đời. 12h35 rồi sao chưa thấy xe buýt nhỉ. Không lẻ hôm nay nó không chạy ta? Có bữa chị đợi nó tới 1 giờ kém 10 hay 15 gì mới chạy (chị hàng xóm nói). Chắc hôm nay cũng vậy rồi. 

12h40 tôi ý định đi về, không chờ xe nữa. Rồi buộc miệng nói: Có khi nào em vừa về thì xe chạy qua không nhỉ? Chị hàng xóm bảo đứng đợi thêm chút đi, có bữa nó chạy trễ lắm. Tôi và chị lại tiếp tục buôn dưa lê, bán dưa chuột dưới trời mưa phùn nhẹ và có chút se se lạy (Thời tiết này mà các cặp hẹn hò nhau thì lãng mạn hết sẩy luôn). Tôi vẫn cứ thế đứng chờ xe buýt tiếp, liên tục buộc miếng nói có khi nào em về thì xe buýt chạy qua không nhỉ. Mỗi lần tôi nói thế thì chị hàng xóm cứ bảo đợi thêm chút nữa đi. Đứng quay ra đường để còn nhìn thấy xe, đứng vậy sao nhìn thấy được, xe buýt chạy nhanh lắm đấy. Ấy thế là tôi đứng đợi tiếp.

12h50 sự kiên nhẫn của tôi đã không còn nhiều, tôi buộc nghĩ giờ này mà không thấy xe nữa thì chắc không chạy rồi, đi về thôi. Tôi chào chị, rồi đi về nhà. Tháo giày, lấy khăn lau khô cái ba lô. Bỗng có linh tính chuẩn bị có xe buýt. Y như vậy, quay lưng nhìn ra đường là chiếc xe buýt vàng màu sẫm, thêm vào một đường chỉ sơn lớn đỏ bao quanh thân xe chạy lướt qua cái vụt. Vội liếc mắt nhìn đồng hồ thì mới có 12h53 phút. Ôi, thiếu kiên nhẫn chỉ có 3 phút mà tôi đã lỡ cả 1 chuyến xe buýt. Uổng phí gần 30 phút đừng chờ xe buýt. Và còn bỏ qua lời khuyên đứng đợi thêm chút nữa chứ. Chỉ kiên nhẫn thêm một chút nữa thôi có lẻ đã không lỡ mất chiếc xe buýt rồi. Tuy nhiên, nhờ vậy mà tôi có một trải nghiệm, một câu chuyện để ngồi viết ra từng dòng, từng chữ gửi đến các bạn thế này. 


Nhớ nhé, kiên nhẫn không hề dễ chịu chút nào, cũng không hề dễ làm chút nào. Chúng cần hiểu phải luyện tập, cần phải nỗ lực hơn nhiều khi tập chó mình thói quen kiên nhẫn. Bởi vì não chúng ta không hề sẵn sàng chờ đợi một điều gì quá lâu, nó sẽ cảm thấy mệt mỏi khi có 1 khoản trống trong thời gian dài chờ đợi. Vậy hãy làm một việc gì đấy trong khoản thời gian trống đấy để không lãng phí, mà còn tập sự kiên nhẫn nữa.
Share This:    Facebook Twitter
Read More